
anh lạch cạch gõ phím
nhành hoa đã thắm lâu rồi
một buổi chiều và loài hoa biêng biếc tím
chỉ còn lá vàng thôi
anh lạch cạch gõ phím
mùa thu xao xác bên hè
trong những giấc mơ ông mặt trời tắt lịm
anh biết mình chờ đợi một tiếng ve
anh đã từng nghe
những gì đầu tiên luôn là những điều đẹp nhất
tình yêu đầu có dễ mà quên
khắp những bước chân bên dưới gầm trời và mặt đất
chợt lặng mình vẫn nhớ một cái tên
nhiều lúc anh muốn trở về và làm một gã du ca
vác cây đàn thùng và những câu ca rong ruổi
đã già à? những gã du ca thường không có tuổi
điên à? cuộc đời là một chuyến xe qua
anh thích giấu nỗi buồn vào một nơi xa thật xa
anh thích hát thật to vào buổi chiều nổi gió
ngồi lặng im và nhìn bầu trời xanh trong đó
vậy thôi.


2 comments:
thanh bình
chỗ này thành nhà hoang không người coi sóc rồi ư :(
Post a Comment